|…amazing moment…|
Vấn đề lớn nhất của mình là hay bị rung cảm trước cái đẹp. Đây là một sự khổ của cuộc đời.
Một tia nắng lướt qua, một đống bề bộn lấm lem bùn đất … mà cũng thấy đẹp, chứ nói gì …
Hôm nọ, chuyên gia gốm thủ công rủ rê tới không gian sáng tác của cô, bảo là: Làm gốm xả stress và nghiện đấy chị!
Mình công nhận là cổ hoàn toàn đúng. Nào là nhào đất, tạo hình, pha màu, trang trí … tỉ mà tỉ mỉ từng xíu một. Mọi bộn bề cuộc sống gần như không còn làm người ta muộn phiền.
Mình đã làm một cốc uống cà phê, trà với chất liệu đất màu xám đen hơi đơn thuần một xíu. Vì là tuổi tý nên đã decor bằng một chú chuột nghịch ngợm đi gom nhặt những miếng
từ thành cốc, đến bên trong ly, thậm chí còn rơi vãi trên đĩa.




Giờ hồi hộp và ngồi hóng sản phẩm sau khi được nung. Không biết nó sẽ như thế nào?!?
Mình đã thấy khoái trò này rồi. Đang xin xỏ là hôm nào rảnh lại cho qua phòng làm gốm nghịch đất tiếp.
Cổ là một người mê gốm, làm gốm thuần nghệ thuật chứ không vì mục đích thương mại. Có thể vì thế mà cổ truyền cho mình một năng lượng nghệ thuật thật đặc biệt.
Cô ấy cũng có mở workshop làm gốm cho những ai thật sự yêu quý nghệ thuật. Một nhóm bạn tụ tập làm cùng nhau sẽ thú vị nhất.
Katyla Art Hub là nơi có thể tìm hiểu về gốm và tương tác với chuyên gia nà.


