Trang chủ Story
About Katyla

Không có còi xe chỉ có tiếng chim

Mình đến Hà Nội vào những ngày trở trời, mưa nhiều hơn nắng. Cũng hay, vì được la cà qua đủ cung bậc cảm xúc chẳng thể gọi tên.

Mình đến Hà Nội vào những ngày trở trời, mưa nhiều hơn nắng. Cũng hay, vì được la cà qua đủ cung bậc cảm xúc chẳng thể gọi tên.

Ở nhà Thùy Dương chưa tới 2 ngày mà tiếc hùi hụi: chưa kịp làm gốm, chưa kịp nhóm lò nướng bắp ngoài sân vườn… Thôi thì để dành cho lần sau, hẹn ngày lại đến “làm phiền” chủ nhà.

Mình vốn khó ngủ, đi đâu lạ giường cũng dễ trằn trọc. Ấy vậy mà ở đây, ngủ một giấc sâu, chắc nhờ không khí thanh tĩnh, mát lành, yên ả. Sáng dậy không bởi còi xe, động cơ hay chuông báo thức, mà là tiếng chim ríu rít ngoài vườn. Vén rèm ra, thấy cây lá còn đẫm sương đêm, tự dưng ngồi thừ ngắm, chỉ sợ mọi thứ ấy biến mất lúc nào chẳng hay.

Nhà Dương tối giản mà đẹp quá chừng, chẳng có gì ngoài sự dễ thương và ngập tràn nghệ phủ, nào gốm, nào tranh. Tay phải Dương làm báo, tay trái làm hoạ sĩ kiêm nghệ nhân gốm; nhìn gốm hay tranh của Dương là nhận ra ngay, cá tính rành rẽ, không lẫn vào đâu được.

Mình thích lắm căn nhà này. Mong sớm quay lại!


Khám phá thêm