Mỗi khi nói đến chuyện ăn vặt, lê la quán xá người Hà Nội hay mặc định nó thuộc “đặc quyền” của các chị em. Chả thế mà hồi mới đi làm mỗi khi cánh đàn ông trong văn phòng muốn đi ăn ốc vỉa hè hay kéo tôi và chị đồng nghiệp đi kèm cho đỡ “quê”. Tuy vậy, k hiểu sao các tác phẩm ăn vặt sành điệu của Hà Thành lại toàn do cánh đàn ông chắp bút. Kể sơ sơ cũng toàn cái tên đình đám như: Nguyễn Tuân, Thạch Lam, Vũ Bằng,… Tôi cũng tò mò mấy ông này có ra tận nơi, ngồi xuống cái ghế thấp của gánh hàng, chân dạng ra, vừa ăn vừa gật gù, có lúc quẹt mỏ, xỉa răng xong xả rác xuống gầm bàn hay không? Hay các ông sai các bà vợ, người làm đi mua giùm cho có giá. Nhưng đọc thì phê thiệt chớ!
Mà thôi, kệ các ông ấy. Bữa nay Sài Gòn mát như Thu ấy, tôi cũng vừa bị chó cắn tay phải k làm gốm được nên ngồi biên vài dòng về cái thú ngồi hàng nước ở quê tôi, Hà Nội.

Trước giờ nhiều người biết tới cà phê Trứng của Giảng như là món “đặc sản” phải thử ở Hà Nội, nhưng cà phê trứng quế ở Loading T cũng ngon lắm nhé. Quán mới mở mấy năm gần đây trong căn biệt thự cổ xây từ năm 1931 tại số 8 Chân Cầm, quận Hoàn Kiếm. Theo chủ quán cho biết, cà phê ở đây phối trộn tới 3 loại khác nhau là Arabica, Robusta và Culi Robusta cuối cùng là rang xay với quế. Uống loại cà phê này bạn nhẹ nhàng dùng thìa đảo từ dưới lên trên để lớp sữa đặc đọng bên dưới hòa quyện với cà phê và trứng bên trên tạo thành vị ngon, ngậy, trên đầu lưỡi, hơi ấm nơi cuống họng và tỏa hương khắp khoang miệng mỗi khi thưởng thức.
Nói thêm về cà phê, nhận diện các quán cà phê lâu đời ở Hà Nội không thể không kể tới những cái tên quen thuộc như Giảng, Mai, Duy Trí,… Nhưng ở Hà Nội lâu không phải ai cũng biết chủ cà phê Duy Trí và cà phê Mai là anh em ruột trong một gia đình truyền thống bán cà phê. Mẹ của hai ông chủ quán cà phê nổi danh Hà thành là người đã mở quán từ năm 1936, cùng thời với cà phê Cheo Leo của Sài Gòn (mở năm 1938). Quán đầu tiên của gia đình nằm trên đường Mai Hắc Đế, đó cũng là nguồn cơn của cái tên cà phê Mai ngày nay.

Hà Nội vốn là cái nôi văn hóa. Rất nhiều nghệ sĩ tài danh được sinh ra cũng như chọn nơi này làm chỗ dừng chân cũng bởi một lẽ người Hà Nội yêu văn hóa nghệ thuật lắm. Ấy thế mà để tìm một nơi uống nước, nghe nhạc tiền chiến ưng ý không phải lúc nào cũng dễ. Bản thân tôi thấy quý hai địa điểm. Một là quán “Nhạc xưa” của người cựu binh già mê loa đài trên đường Yên Hoa. Ngồi vỉa hè sát hồ Tây, nghe tiếng nhạc lẫn với âm thanh xe cộ, thoảng tiếng vun vút quăng câu thật thú vị biết bao. Đây hẳn là bản hòa tấu đặc biệt không phải ai cũng thích.
Không gian nghe nhạc tiền chiến thứ hai tôi trân quý là của ông Lộc Vàng. Có thể nói rằng cốt cách, sự lãng mạn, hào hoa của người Hà Nội phủ kín ông. Con người nặng nợ, nặng tình với nghiệp cầm ca nhất mà tôi biết. Trước đây, một lần dạo chơi trên đường Trích Sài, thảng nghe tiếng hát quyến rũ quá nên tôi và bạn đã vội dừng chân. Một thời gian sau khi chia xa Hà Nội tôi quay lại tìm thì ôi thôi không còn nữa.
Tình cờ một đêm trên chuyến xe đi làm từ thiện lên Tây Bắc tôi được nghe kể ông đã chuyển địa điểm về 12 Đặng Thai Mai và chỉ mở cửa thứ 2, thứ 5 hàng tuần. Ngoài ca sĩ chính Lộc Vàng, quán còn có các cô, các bác, các chị khác đứng trên bục biểu diễn. Sau nhiều lần tới lui, tôi có thể cam đoan rằng họ không chỉ hát bằng cổ họng mà bằng cả con tim.
Tiếc rằng giờ địa điểm này cũng không còn nốt. Gánh nặng cơm áo đè bẹp giấc mơ con của thi nhân mất rồi.
Sau rốt tôi tin sống trên đời tình yêu là thứ luôn cần làm mới. Không chỉ tình yêu lứa đôi mà còn tình yêu gia đình, tình yêu quê hương, tình yêu công việc hay đơn giản là tình yêu với bộ ấm trà hàng ngày mình vẫn dùng … Vậy nên, các bạn giới thiệu cho tôi thêm nhìu quán ngon để lần tới về tôi còn đi “làm mới” nhá :))) – Yêu
