Lần ấy, khi buồn đến nỗi Hoàng Tử Bé đã nằm xuống bãi cỏ và khóc, bỗng một chú cáo đến bên cậu, đề nghị được cậu thuần hóa chú và chú sẽ dạy cho hoàng tử cách thuần hóa. Bằng việc thuần hóa, cậu sẽ biết được “một thứ bình thường giống những thứ khác trở nên đặc biệt và độc nhất…”. Rồi chú cáo còn nói với Hoàng Tử Bé một bí mật trước khi rời đi: Những điều quan trọng chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim, không phải bằng đôi mắt.
Tháng trước, do một nguyên cớ mà mình đến ngôi nhà có cô bé tên là Dương Katyla Art Hub bắt gặp nhiều nhân vật thân quen trong ký ức tuổi thơ, trong đó có Hoàng Tử Bé, cậu ấy được nặn thường nhắm mắt, mơ mộng, như mơ, như thực. Dương bảo đầu cậu ấy “hơi nghiêng theo chiếc khăn như đang nương theo 1 cơn gió nhẹ”. Điều này rất giống cô cà chua nhà mình, má ửng khuôn tròn, đôi mắt nhắm, nhắm mà thật ra là không, với nhận thức của đội mình đó là cô (người nữ Việt) có cái nhìn từ bên trong, cái nghe từ bên trong, mượn lời nhà phật là nhìn bằng tâm nghe bằng tâm.
Không biết Hoàng Tử Bé và Cô Cà Chua có kết nối gì, nhưng mình thì có,mang cậu ấy và chú cáo về để ngay trước mặt mỗi khi làm việc, sự tương tác tạo nên cảm hứng, hiệu ứng công việc tốt vô cùng, giúp định tâm lại khi điều gì đó ồn ào lôi tâm trí đi xa.
Đúng như bí mật mà chú cáo nói: Những điều quan trọng chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim, không phải bằng đôi mắt. Mình cũng được học, trải nghiệm và chứng ngộ một phần rằng các giác quan như tai, mắt, mũi, lưỡi… là để phục vụ nhu cầu sinh tồn của bản thân. Vì lý do thu thập thông tin dạng thô nên nó chỉ hoạt động ở mức hạn chế phù hợp với con người thông thường. Muốn tìm ra được chân lý thực sự, mình phải sử dụng các thông tin mà bản thân nhận được và xử lý thông qua trải nghiệm để rồi ngộ và học hỏi dần về cuộc sống.
Câu thoại của Hoàng Tử Bé và chú cáo, cũng giống các câu thoại, những công án thiền, câu hỏi Quan của người khai ngộ. Chỉ là, được chàng nhà văn phi công truyền qua những câu từ giản dị sáng trong. Sự hoán chuyển “thầy trò” giữa cáo và cậu uyển chuyển tinh tế- mọi thứ có mặt trong nhau.
Cuộc sống làm cho con người ta hay ành ạch tranh khôn, tranh thắng, nhưng kiến thức dựa vào để tỏ ra giỏi và khôn đó phần lớn không phải là thật, nó ở bề ngoài, được nhìn bằng mắt, nghe bằng tai, ngửi bằng mũi… và thông tin ấy được tổng hợp qua kinh nghiệm, qua sách vở, nếu dừng lại ở đó, coi đó là thật thường sẽ vướng vào đánh đấm và cãi nhau đúng sai.
Con người học qua trải nghiệm, không học qua sách vở. Sách vở chỉ là phương tiện để ta đúc rút kinh nghiệm và ngộ, không phải thứ để bám chấp. Mình thấy đúng.
Hoàng Tử Bé có thầy cáo và ai cũng có thầy, mình cũng vậy, quan trọng là chậm lại một chút, thành thật với bản thân hơn từ đây “nghe” được tiếng lòng. Thầy mình từng cho mình biết những bí mật, để ngẫm ngộ, rằng con người ta cùng với các trải nghiệm, quá trình xử lý thông tin diễn ra liên tục, các trải nghiệm liên tục xảy tới, những niềm vui và nỗi đau cùng theo, con người ta liên tục bị va đập cho tới khi ngộ ra 1 chân lý nào đó thì rơi vào 1 điểm giữa nhất định, lúc này cuộc sống trở nên hài hòa hơn.
Cô cà chua nhắm mắt, Hoàng Tử Bé nhắm mắt là câu chuyện đó, học để nhìn từ bên trong nhìn ra, kết hợp nhìn bằng các giác quan thông thường. Lúc ấy con người ta bắt đầu nghe được nhịp điệu của chính mình, của những người xung quanh và cả tự nhiên. Việc này diễn ra đồng thời với quá trình gỡ bỏ các màng bao tâm, các rung động nặng nề mà ta gọi là quan điểm, định kiến, những cố chấp, hay nói cách của nhà phật gỡ bỏ nhân quả một cách tự nhiên.
Cơ thể hợp thể con người sẽ chuyền về hợp nhất, năng lượng được chuyển đổi cân bằng và con người ta cứ thế giải thoát ra khỏi vòng kim cô của chính mình…
